25
Tháng 08
2015

Lớp Khám phá hình ảnh nào cũng có 2 buổi dã ngoại, trong đó có một buổi các em sẽ ra ngoài, bắt chuyện với những người lạ ngẫu nhiên, lắng nghe câu chuyện của họ và vẽ lại câu chuyện đó trên câu hỏi chủ đề: “Uớc mơ hồi nhỏ của cô/chú là gì?”

Mình luôn thấy đây là một việc làm rất đỗi đẹp đẽ và ý nghĩa. Các em thì được vẽ, được nói chuyện; còn người được hỏi sẽ có cơ hội hồi tưởng lại giấc mơ thuở nhỏ. Các em được lắng nghe kể chuyện, người lớn được sẻ chia. Cả hai đều mang lại niềm vui cho nhau. Những buổi dã ngoại như thế luôn có nhiều câu chuyện đáng yêu diệu kỳ.

Chủ Nhật hôm đó mình dẫn một lớp của mình đi dã ngoại như thế. Em gái rất ngầu dưới đây chung nhóm với một em gái dịu dàng khác đang tìm người để hỏi, mình phát hiện có một anh ngồi một mình, mặt mũi bặm trợn, cau có, tay chân xăm trổ và có gợi ý các em có thể đến bắt chuyện. Các em đang e ngại khi thấy anh rút điện thoại ra quát nạt chửi bới một tăng. Hai bé gái của mình hồn vía lên mây, nhưng lỡ đứng trước mặt anh rồi, bèn rụt rè lên tiếng, thỏ thẻ bảo là chú ơi con muốn vẽ tặng chú bức tranh.

Mặt anh này ngạc nhiên tột độ đang không biết phản ứng ra sao thì em gái cool ngầu này nhanh chóng lấy lại tinh thần nhoi như dòi hằng ngày của em, em liến thoắng hỏi:

– Chú ơi chú hồi nhỏ bằng con chú ước cái gì, con sẽ vẽ cho chú cái đó?

Anh kia bất ngờ quá, mặt vẫn ngơ ngơ ngác ngác, em lại tiếp tục:

– Hồi nhỏ nha chú, nhỏ bằng con nha chú, không phải ước mơ bây giờ đâu nha chú!

Anh kia chưa kịp trả lời, em bé lại bồi thêm:

– Chắc là lâu quá rồi chú nhớ không ra nổi hả chú? Cố nhớ đi chú!

Cuối cùng, anh bặm trợn MỈM CƯỜI bảo:

– Chú ước mình có một ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên, cạnh dòng sông xanh, có một đàn cừu trên đồng cỏ…

Trời ơi ước mơ gì mà lãng mạn dữ thần, nhưng em kia đã nhanh nhảu làm tụt hứng cô giáo:

– Con cừu là cái con gì vậy chú? Thảo nguyên là cái gì vậy chú?

Miệng nói tay làm, em vừa hỏi vừa nhanh nhảu ngồi xuống bắt đầu vẽ, miệng vẫn tiếp tục:

– Con cừu màu gì vậy chú?

– Màu trắng đó con.

– Màu khác đi chú, giấy đã màu trắng rồi, cừu còn màu trắng nữa sao mà tô màu?
– …
– Chú muốn mấy con cừu vậy chú?
– …
– Ít thôi nha chú, con lỡ vẽ cái hàng rào rồi nè, tính sao cho vừa trong cái hàng rào này thôi nha!
– …
– Chú muốn nhà màu gì chú?

– Ờ, chắc là màu…

– Màu hồng nha chú, con thích màu hồng nè, để con tô màu hồng (vừa nói vừa tô luôn không cần người ta đồng ý!)

– Chú muốn có một căn nhà nhỏ à, sao con vẽ nhiều nhà quá vậy?

– Chời ơi ở phải có hàng xóm chứ chú ơi!

(Không biết ẻm vẽ ước mơ của người ta hay của ẻm nữa)

Huhuhu, thật đáng thương cho anh bặm trợn, tới ước mơ của mình mà còn bị em nhỏ quyết dùm từ a tới z. Đã thế lời chúc còn bị ghi thành: “Chúch chú vuôi vẻ và ước mơ thành xự thật.”

Nhưng nhận xong bức tranh thì anh rất vui, mắt anh sáng lấp lánh, anh cứ nhìn mãi bức tranh rồi tủm tỉm cười. Rồi anh cuộn bức tranh cất đi. Cứ chốc chốc anh lại rút ra, mở ra coi, lại tủm tỉm cười sung sướng.

Bai bai anh bặm trợn, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ được sống trong một căn nhà nhỏ trên thảo nguyên, có một đàn cừu gặm cỏ bên dòng sông xanh êm đềm. À, nhớ có cả hàng xóm nha anh!


Iu anh.

(Cô Mai Hà kể)

Tags

Các bài viết liên quan