11
Tháng 04
2016

 

Sau sự ủng hộ nhiệt tình từ các bậc phụ huynh với chủ đề đầu tiên “Làm thế nào để con tự giác học” của chuỗi tọa đàm “Cùng bố mẹ trò chuyện” vào ngày 5/3, Toa Tàu tiếp tục tổ chức chương trình thứ 2 với chủ đề “Bé học gì ngoài trường học?” với hai khách mời : Chị Thu Hà – tác giả cuốn sách “Con nghĩ đi, mẹ không biết” và anh Trần Đình Dũng – tác giả sách “Quà của Bố”.

 

Toa Tàu đã hân hạnh đón tiếp gần 30 phụ huynh đến tham gia chia sẻ, trò chuyện, lắng nghe và trao đổi cùng với khách mời. Câu chuyện xoay quanh việc lựa chọn chương trình bé nên học những gì ở ngoài trường trong tình trạng hiện nay có rất nhiều trung tâm dạy ngoại khóa đang nở rộ?

*

M đu bui trò chuyn là trao đi v quan đim ca hai anh ch: nhng gì đã được dy rt tt trường hc?

 

Chị Thu Hà chia sẻ: Với một người từng học và làm giáo viên, tôi nghĩ chương trình học vẫn đang nặng về Văn hóa, học Toán, Tiếng Việt.

 

Anh Đình Dũng chia sẻ: Bạn hãy hình dung con chúng ta ở trường như một quả bóng đang được bơm căng, cho nên chúng ta khi đưa con về nhà hoặc ngoài trường phải tìm cách “xì bớt hơi” ra, và đứa trẻ không bị nổ tung.

 

Chị Hà: Chị cũng đồng quan điểm với anh Dũng. Hiện tại trẻ con đang học quá nhiều.

 

Anh Dũng: Nói thẳng ra, việc học trong trường đang quá nặng, quá dày và nhiều, trẻ con đang chịu áp lực quá lớn, chỉ có phụ huynh là người có thể giảm tải cho con. Tuy nhiên, nhiều phụ huynh vô hình chung đang bơm thêm áp lực cho con. Và trẻ con chịu áp lực nhiều hơn người lớn.

 

Chị Hà bổ sung thêm một ý, đứng ở góc độ từng là giáo viên. Trong một lớp thường rất đông học sinh và giáo viên không thể kiểm soát và dành nhiều thời gian quan tâm đến tất cả học sinh, thêm vào đó, giáo viên còn phải chịu áp lực từ phía nhà trường. Giáo viên thường đẩy bớt áp lực cho phụ huynh. Ví như trong lớp sẽ có hai đối tượng, những nhóm các em học rất giỏi, thì giáo viên sẽ trao đổi với phụ huynh rằng, con của anh chị rất giỏi, cần phải học thêm, chăm sóc thêm một chút nữa thì bé rất tốt, tương lai bé rất là rạng rỡ, còn với những em lười, học kém hơn thì em sẽ nói với phụ huynh, con anh chị có nguy cơ bị ở lại lớp, cháu nó cần phải học cái này, cái kia…

 

Anh Dũng: Và chúng ta ngồi đây không để chỉ trích hệ thống giáo dục hay giáo viên, thật ra tôi biết giáo viên cũng là nạn nhân. Chúng ta đến đây trò chuyện để tham khảo, và hy vọng tìm ra một hai giải pháp tốt cho con mình. Ví như chuyện học hành của con tôi, khi thi đầu vào thì kết quả không cao bằng thi trong năm và tôi cảm thấy đấy là thành tích của cô giáo của con tôi, và tôi rất thương, tôi có cáu gắt hay la rầy giáo viên thì cũng thấy giáo viên cũng tội nghiệp.

 

Mt anh ph huynh chia s:

Bé nhà mình đang học lớp 1. Mình cũng theo chủ trương của Nhà nước, mình không cho bé đi học chữ sớm, mình muốn con phát triển một cách tự nhiên Khi con mình vào học lớp 1, sau khi đi học tuần đầu tiên bé về nhà hỏi : ba ơi, bộ con ngu lắm sao khi bạn bè ai cũng biết đọc, biết viết hết, còn mình con không biết gì cả. Và bản thân mình cảm thấy mình rất là sốc, cuống cuồng hỏi cô giáo làm sao để con hòa nhập vào môi trường học. Mình cảm thấy mình đang “tự tin thái quá” và điều đó đang vô tình đẩy con vào tình thế khiến con cảm thấy lạc lõng.

 

Anh Dũng: Ông bố trẻ, tôi muốn hỏi anh phụ huynh đã trả lời như thế nào với câu hỏi của con?

 

Phụ huynh: Tôi đã nói với con, con không có ngu đâu, con có thể làm rất nhiều việc, để ba chỉ con thấy, con biết chạy xe đạp, con vẽ rất đẹp, tô màu rất giỏi và con mới tiếp xúc với những điều mới nên con chưa quen. Ba sẽ giúp con, cùng con học và sau 6 tháng, cháu cũng có thể đọc được, mặc dù tốc độ đọc rất chậm.

 

aa1

” Trẻ con hiện chịu áp lực nhiều hơn người lớn…”

 

Câu hi: Vy ph huynh nên cho con hc gì ngoài trường? Nhng gì trường bé đã hc gii ri thì có nên cho bé hc thêm đ b sung văn hóa, kiến thc đã được dy trường hay hc mt k năng khác. Và ph huynh có đang vô hình chung bơm thêm áp lc cho con khi bt con đi hc thêm ngoi khóa?

 

Anh Dũng: Bọn trẻ con có một điều rất đặc biệt mà người lớn không có. Trẻ con chịu áp lực cao hơn người lớn.

 

Con tôi bây giờ đã lớn, một đứa 22 tuổi và một đứa 18. Các bạn sẽ tò mò về ngày xưa tôi có cho con học thêm trước khi vào lớp 1 không, thì câu trả lời là không. Tôi cho con tôi phát triển một cách tự nhiên. Và tôi tăng tốc kèm cháu. Hiện tại, tôi thấy các bố mẹ trẻ đang chất vào con khá nhiều thứ như học đàn, học vẽ, học hát, học võ…phụ huynh cảm thấy con có khả năng là sẽ chất hết vào con. Nhưng thật sự chưa thấy ai lên được một giáo trình, định hướng đường đi cho con, và biết để làm sao nhấc bớt áp lực ra khỏi người của con mình.

 

Chị Thu Hà chia sẻ thêm một ý, khi chị làm cho Hoa Học Trò và nhận được đơn đặt hàng của cấp trên về việc viết những tấm gương thủ khoa nhưng về sau, khi tìm hiểu theo dõi, có nhiều bạn từng là thủ khoa nhưng bị ngã ngựa. Về sau khoảng mười năm nay, Hoa Học Trò kiên quyết không viết những bài như thế mặc dù có nhận được đơn đặt hàng. Hay chị có từng làm phóng sự ảnh trẻ em phải ăn chiều ở trên xe. Là những đứa trẻ khi vừa được đón từ trường về, ba mẹ mua cho ổ bánh mì hoặc hộp cơm sườn, lau mặt cho con ở công viên hoặc có những người mẹ đút con ăn rồi chở con đi học thêm ở chỗ khác. Có nhiều gia đình, có một người chuyên làm xe ôm, chỉ làm một công việc chở con đi học từ nơi này đến nơi khác.

 

Và hồi xưa làm gia sư, thấy học trò quá mệt vì bé phải học suốt 8 tiếng ở trường, rồi được phụ huynh chở đi học thêm rồi về nhà lại học với em. Cô bé chỉ bảo, cô ơi, cho con ngủ một chút xíu thôi, con mệt quá, và mình cũng phải bao che cho bé vì thấy bé quá tội nghiệp. Thực sự phụ huynh ai cũng thương con, lo lắng cho con và họ cứ nghĩ làm như thế là tốt cho con mình và giải quyết nỗi lo đó.

 

Anh Dũng: Tỉ lệ tiêu thụ rượu bia ở Việt Nam cao nhất nhì thế giới, giá phòng nghỉ ở Việt Nam rất rẻ, chỉ 50 nghìn một giờ, các bố nghĩ sao về việc đó. Và mọi thứ trút hết lên đầu người phụ nữ và cho con một sức ép rất lớn. Tôi có trường, các khóa học dạy làm cha mẹ, tôi muốn hỏi, các anh đang ở đâu, làm gì. Với góc nhìn của một người làm công tác giáo dục, tôi cho gọi đó một vấn nạn. Và đã rất lâu rồi chúng ta vô trách nhiệm với vợ con mình nhưng lại rất có trách nhiệm với vợ con người khác.

 

Chị Thu Hà: Trong những buổi chia sẻ mấy trăm người, các anh xuất hiện rất ít, thường chỉ có các bà mẹ đến nghe chia sẻ.

 

Anh Bút Chì: Khi tụi em làm ở Toa Tàu, và quan sát thấy các bạn nam cũng ít khi thấy xuất hiện.

 

Chị Hà: Có một cuộc nghiên cứu của đại học Harvard, khi con được chơi với bố nhiều hơn thì khả năng IQ và EQ sẽ cao hơn khi con chơi với mẹ. Và anh Dũng là một người đàn ông sexy nhất Việt Nam, vì người đàn ông sexy nhất là khi chơi với con, mà anh Dũng toàn chơi với con.

 

Anh Dũng: Cám ơn bạn Thu Hà đã khen tôi là người đàn ông sexy nhất và tôi tự biết nhan sắc của tôi (Cười lớn). Tôi yêu con tôi theo cách của một người mẹ. Mẹ cháu chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất, đẻ con. Chấm hết, từ việc cắt móng tay, mua giày cho con gái tôi. Nhà tôi nó thế đấy, và tôi vui vì điều đó. Tại sao chúng ta không thể làm những điều đó cho trẻ con?

 

Mt ph huynh hi anh Dũng: Sao anh ngược vi ch Hà vy? Ch Hà thì mun con đc lp, t làm mi th, còn anh thì có v chăm chút cho bé quá?

 

 

Anh Dũng: Tôi không chăm bé quá, tôi chỉ làm những điều tôi có thể làm được. Tôi muốn kể chuyện con gái có tâm sự, bố vô tình cướp mất người đàn ông yêu thương con nhất trên đời. Đúng là con bé có bảo, con sẽ không bao giờ tìm được một người đàn ông nào có thể yêu thương con nhiều như bố. Tôi mới bảo, dở hơi à? Khi con không thích thằng nào, con cứ ngồi bên cạnh nó và kể về bố, nó sẽ chạy mất. Nếu con thật sự yêu thương một ai đó, con đừng kể chuyện của bố cho nó biết, vì không ai muốn sống dưới cái bóng của người đàn ông khác.

 

12973577_1596278827359947_4302090482545280296_o

“Theo tôi quan sát, tỉ lệ đưa con đến trường, những lớp học dạy con tự tin, lớp làm cha mẹ, thì mẹ đến tham dự nhiều hơn các ông bố, điều đó cần phải thay đổi, vì chúng ta làm điều đó vì con mình.”

 

Anh Dũng: Tôi cho rằng việc giỏi nó không xuất phát từ việc học thêm. Câu chuyện của bạn Thu Hà, sau 20 năm gặp lại những người bạn thành công và không thành công, và những người thành công, đôi khi không phải là những người học giỏi, cái giỏi nó không đến từ việc bạn cày như thế nào trong thời phổ thông.

 

Tôi dạy con, và làm công việc đào tạo giáo dục, khai thác nguồn nhân lực. Vì thế, tôi biết rất rõ con đường con tôi sẽ đi như thế nào? Tôi biết vấn đề điểm số, học thêm, trường chuyên lớp chọn nó rất vớ vẩn. Quan trọng, con hiểu, con thích, con cảm thấy vui thì con làm, tìm niềm vui trong những việc con làm. Thời phổ thông nó cũng không đứng trong top của trường lớp. Tôi không đánh giá cao thang bảng điểm cũng như phương pháp giáo dục trong trường phổ thông, và tôi phải tạo ra phương pháp sư phạm phù hợp với con tôi. Con phải biết con là ai, con đường con đi ra sao.

 

Trong quá trình tư vấn, đào tạo nhân lực, câu chuyện về người thành công thì dựa theo nghiên cứu của thế giới, sự thành công đến từ 20% kiến thức và 80% thuộc về thái độ và kỹ năng. Kiến thức nó giúp bạn có tư duy phản biện, tranh luận, tư duy. Câu chuyện để làm được, nó là câu chuyện về kỹ năng, nó là một quá trình dài và khó khăn, nó thể hiện và nâng cao khả năng EQ (Emotional Quotient) và PQ (Positive Quotient) của một con người.

 

Khi ta chia sẻ những điều đó với con, từ rất sớm. Nó biết kiến thức là gì, kỹ năng là gì, giá trị là gì? Đến khi đứa trẻ làm, nó sẽ tự đưa về hệ quy chiếu có sẵn. Việc con làm nó thuộc gì, giá trị, kỹ năng. Đó là cái may mắn, tôi được học và tôi dạy điều đó cho con mình.

 

Và đến bây giờ, tôi đã buông tay con rồi. Sau đó tôi tiếp tục hành trình chia sẻ những điều đó cho con người khác trong những chương trình như thế này.

 

Câu hi: Làm sao đ phân bit gia Giá tr sng và k năng sng? Liu nó có ging nhau không?

 

Anh Dũng: Vì tính chất công việc, tôi tiếp xúc với phụ huynh và nhận ra mọi người đang hiểu sai khái niệm khái niệm giá trị sống và kỹ năng sống. Giá trị là những gì nằm ở bên trong chúng ta. Còn cách chúng ta thể hiện nó, chúng ta đang làm điều đó với ai, trong hoàn cảnh nào, nó thuộc về kỹ năng sống.

 

Các bạn có thể gửi con đi đến trung tâm để học về kỹ năng nhưng con sẽ bị hoang mang vì không biết nó dùng để làm gì. Và tôi thấy, những giá trị sống, các bạn thậm chí có thể ở nhà dạy cho con, để con tự tin. Nhiều bố mẹ nói, nếu con tử tế thì con sẽ bị thiệt thòi, nhưng tử tế đó là giá trị, còn việc đối xử như thế nào với người khác, đó thuộc về kỹ năng.

 

Tử tế, trung thực, tự trọng, nó thuộc về giá trị, nhưng khi mình làm với một ai đó, trong thời điểm nào đó, nó thuộc về kỹ năng.

 

Câu hi: Nói đến vic hc thêm ngoài trường hc, ph huynh s có hai hướng : Cho con hc thêm đ b sung kiến thc trường như hc toán, hc văn, tp đc, tp viết Hoc cho con hc nhng cái khác, như v, hc đàn, hát, võ thut…và hin ti có quá nhiu trung tâm cũng có quá nhiu chương trình ngoi khóa, thì theo anh ch, có nên đưa con đi hc? Và nếu có thì nên hc gì?

 

Chị Thu Hà: À, Xu Sim có đi học thêm, như học bơi, học nhạc, học vẽ ở Toa Tàu. Có chuyện thế này. Tôi và các phụ huynh tin tưởng vào bác sĩ Đoàn, mặc dù trong bệnh viện có rất nhiều bác sĩ giỏi nhưng khả năng diễn đạt không bằng bác sĩ Đoàn. Và tôi cảm thấy, hình như do bác sĩ Đoàn có một trái tim của một nghệ sĩ (bác sĩ biết đánh đàn piano) thì những kiến thức y khoa mới trở nên hấp dẫn đến thế.

 

Anh Dũng: Tôi xin phép “dịch” lại về việc chị Hà và nhiều phụ huynh có cảm giác tin tưởng bác sĩ Đoàn hơn các bác sĩ khác. Theo tâm lý, bác sĩ là một bác sĩ có kiến thức ổn về y khoa, nhưng để nói chuyện cho một đối tượng không thuộc lĩnh vực này, bác sĩ ấy đã hơn các bác sĩ khác ở chỗ có kỹ năng giao tiếp và truyền đạt thông tin. Và dĩ nhiên khi bác sĩ ấy nói chuyện với đồng nghiệp hoặc ở một buổi hội thảo chuyên ngành thì bác sĩ ấy sẽ có một cách nói khác để phù hợp với từng đối tượng.

Tôi không cho con học thêm. Con trai tôi rất mê xe hơi, nó có thể kể vanh vách tên các loại xe trước khi nó mở miệng bảo con yêu bố. Và tôi đã giúp con tư duy, học toán bằng việc ra đường, bảo con đọc biển số xe, khi cháu đọc số quen rồi, tôi bắt đầu bày trò chơi bảo cháu cộng các con số trên biển số xe. Chúng ta chưa vội nhìn thấy kết quả, không quan trọng chuyện con làm đúng hay sai, sai thì bỏ, không sao cả. Về nhà tôi sẽ hướng dẫn con làm sao cho đúng, cách tính nhẩm ra sao. Và tôi nghĩ mỗi một bộ môn đều có câu chuyện, vấn đề là phụ huynh phải biết dựng chuyện và nhiều chuyện và con mình tham gia vào câu chuyện ấy.

 

…Bạn phải biết rất rõ con mình Bạn biết bảng phân tích SWOT chứ, bạn hãy áp dụng bảng đó để phân tích điểm mạnh, điểm yếu của con.

 

Bạn sẽ thấy rất hiếm một lực sĩ cử tạ ngồi làm thơ, hoặc một cầu thủ bóng đá có thể viết văn vì đó hai cái đó thuộc về loại thông minh khác nhau, một loại về thông minh vận động, loại còn lại là thông minh cảm xúc và thường hai loại này ít chơi chung với nhau. Phải biết con có thiên hướng thuộc thể loại trí tuệ thông minh nào để định hướng và giúp con phát triển theo hướng nó muốn. Hệ thống giáo dục hiện nay, tất cả đều thông minh, lựa chọn ra những con gà chọi giỏi nhất để đem đi đấu, tội cho con mình. Bạn cần phải hiểu bản chất vấn đề, con chúng ta đang có điểm mạnh gì, điểm yếu là gì, trí thông minh của con là như thế nào, để giúp nó phát triển theo đúng hướng chứ không thể phát triển con theo cách Nhà nước muốn.

 

12973394_1596279200693243_8549405019921987103_o

“Hiểu về tâm lý trẻ để giúp trẻ yêu thích môn học tốt hơn là quan trọng về điểm số.”

 

 

Câu hi: Quay li chuyn gii pháp là ph huynh cn phi b thi gian quan sát, thu hiu con, thì thái đ ca ph huynh trong s quan sát và phát hin, nâng đ s phát trin ca con phi như thế nào?

 

Anh Dũng: Phụ huynh nên làm bạn với con. Chơi với con, học cùng con. Tôi rất thích một câu trong cuốn sách của bạn Thu Hà, đó là muốn con học thì mình cũng phải học. (Có khi mình không học đâu, nhưng mình phải giả vờ học) Khi bạn bảo bọn trẻ con 8h rồi, học bài đi, trong khi bố ngồi đá bóng, mẹ ngồi check in facebook mà bảo con học. Cả nhà phải cùng học, đôi khi phải đóng kịch, giả vờ học, phải ngồi vào bàn, vò đầu bứt tóc, ôi bài hôm nay khó quá. Tôi làm chuyện đó hoài, vợ tôi còn tưởng tôi học thật mà.

 

Chị Thu Hà chia sẻ lại về trường hợp của một chị phụ huynh có con học dở môn toán và chị có đưa ra lời khuyên, nếu gia đình cảm thấy con có khả năng yêu thích và có thể phát triển được thì nên cho cháu học theo phương pháp STEM hoặc tìm một người thầy giỏi, hiểu về tâm lý trẻ để giúp trẻ yêu thích môn toán hơn là quan trọng về điểm số.

 

Chia s t mt anh ph huynh có con 3 tháng tui:

 

Ngày xưa tôi là một người học rất là dở, thành tích và thứ hạng trong lớp đạt 41/42, gia đình cũng nghĩ chắc thằng này bị thiểu năng về trí tuệ nhưng tôi cảm thấy mình may mắn khi có một người mẹ rất tâm lý. Mẹ tôi là giáo viên khá nổi tiếng ở Hà Nội, và việc mẹ tôi làm, nó khá giống với những điều anh chị đã chia sẻ. Bà có những phương pháp sư phạm rất tuyệt vời. Ví dụ như chuyện bà tôi dạy mình cách nhìn đồng hồ mà mình không thể làm được, và tôi rất sợ bà mình, nhưng mẹ rất kiên nhẫn, ngồi kể câu chuyện về đồng hồ, cách phân biệt và đọc giờ.

Điều đặc biệt là mẹ luôn chấp nhận và cảm thấy thoải mái về việc tôi lựa chọn, nếu nó cảm thấy yêu thích điều gì thì cứ làm. Và mẹ luôn để tôi tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình.

 

Tôi nhớ về hai sự kiện đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Một là ngày bé tôi cũng đi học thêm theo phong trào, thấy bạn bè đi học thêm thì mình cũng đi học. Nhưng sau khi đi học về thì tôi không học bài và làm bài tập. Và mẹ có nói, nếu con không thích học thì cứ việc nghỉ, vì việc học thêm vừa tốn tiền lại mất thời gian mà không hiệu quả. Khi nghe mẹ nói thì tôi ở nhà, không đi học nữa. Và đấy là một trong những sự kiện rất lớn, khi lớn lên, tôi lựa chọn công việc đang làm.

 

Vào năm lớp 8, tôi học cực kỳ dở môn toán, mẹ tôi có đưa một cuốn sách hình học. Đấy là một cuốn sách cực kỳ tuyệt vời về hình học. Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi cảm thấy say mê môn toán và từ một đứa học dở toán, tôi đã trở thành một người học cực kỳ giỏi môn Toán. Điều đó khiến tôi trở nên tự tin hơn rất nhiều.

 

Tôi kể câu chuyện này, muốn nói rằng, bố mẹ phải nhìn thấy được con đang học vì ai? Những điều con say mê, mẹ tôi rất ủng hộ và trân trọng những điều con say mê. Và cũng vì sự ủng hộ đó, tôi và cả em gái tôi đã thành công trong lĩnh vực mình đã chọn.

*

Chia s t mt ph huynh khác: Bố mẹ cũng bị chịu rất nhiều áp lực, không phải họ không thương con nhưng với quan điểm của em trong quá trình quan sát, nếu quan điểm của em có sai thì mong mọi người giúp em sửa từ từ. Em nghĩ giá trị cốt lõi, bố mẹ phải bỏ thời gian quan sát, tìm hiểu. Em xem mỗi đứa trẻ là một hạt giống và bố mẹ là những người làm vườn. Họ nên quan sát, tìm hiểu và đưa ra hướng giải quyết, chăm sóc để hạt giống đó nảy mầm và phát triển tốt. Nhưng em có cảm giác người làm vườn đang chểnh mảng, đang rất lười. Ví dụ ở ngoài kia đang có nhiều trung tâm đưa ra những chương trình hấp dẫn như đoán vận mạng cho con, tụi em sẽ đưa cho anh chị một bảng báo cáo, con anh chị thuộc dạng người gì, sẽ phát triển theo hướng nào. Nhưng cái vấn đề em nhận thấy, có quá nhiều người đã dựa vào những hệ thống bên ngoài để hiểu chính con mình, quyết định con đường cho con mình hơn là việc dành thời gian để quan sát con.

 

Chia s t mt ch ph huynh: Chị cũng có nghe về chương trình đó, và phí để tham gia khá là đắt, chị muốn chia sẻ về quá trình đi tìm sở thích của con thật sự gian nan lắm. Chị cũng cho con chơi, mẹ tô màu thì bé cũng thích, bé tô màu rất đẹp, ba đi đá bóng, bé cũng chơi rất giỏi nhưng khi mình ngưng không làm thì bé cũng không làm, khi hỏi tại sao con không làm thì bé bảo ba mẹ không chơi thì con cũng không chơi. Mình cũng tìm xem, muốn cho con thử nhiều cái để biết nó mê, nó thích cái gì. Và mình cũng chưa thấy được con mình thật sự thích gì, con mình đang là cái bóng của ba mẹ, chỉ đi theo và bắt chước và mình cảm thấy nó chưa thật sự thích cái gì.

 

Anh Dũng giải đáp về vấn đề của chị phụ huynh:

 

Cho tôi xin phép trả lời câu này, vì tôi nghĩ ca này cần được tư vấn. Tôi đã gặp một sinh viên 22 tuổi, vừa tốt nghiệp ra trường, không trả lời được câu hỏi đơn giản: Bạn thích gì.

 

Bạn đừng lo lắng, bạn đừng kỳ vọng nhiều vào một em bé 4 tuổi việc nhận ra con mình thích cái gì. Đừng vừa chơi vừa rình xem con thích cái gì. Bạn đang làm đúng khi bạn tạo điều kiện cho con va chạm nhiều, rồi đến một lúc, bé nhận ra bé thích cái gì. Vì sự học nó vốn là đi theo một đường xoăn ốc. Nó sẽ được lặp đi lặp lại, và khi con bạn va chạm, nó tự động nhận ra nó thích gì. Và điều quan trọng là bạn đang làm rất tốt, bạn cho con bạn chơi với bố mẹ và tạo ra nhiều môi trường để con mình được tiếp xúc, va chạm nhiều. Tất cả nó sẽ không mất đi đâu cả, khi nó va chạm và gặp những điều tương tự, nó sẽ lấy từ ký ức ra gắn vào và nó sẽ nhận ra được đâu là con đường nó chọn

 

Anh Bút Chì bổ sung thêm một ý, trẻ con có một sự bắt chước, trong quá trình cho con thử nhiều lĩnh vực để tìm ra sở thích của con, ngoài việc phụ huynh chơi cùng với bé, tại sao chị không để con bạn được tiếp cận, trò chuyện, học cùng với một người có đam mê trong lĩnh vực đó. Vì họ làm vì đam mê, họ bỏ nhiều thời gian, công sức để theo đuổi con đường họ chọn. Để con mình được trò chuyện, tiếp xúc với những người như thế, sự đam mê sẽ được lan tỏa, sớm muộn gì, con trẻ cũng sẽ nhìn thấy và chịu ảnh hưởng từ những người như thế.

 

Anh Dũng có nói đùa về việc, bố mẹ là nhà thầu chính và không dễ dàng khi chọn lựa nhà thầu phụ. Quá trình chọn lựa nhà thầu phụ, thì họ phải giỏi, nhưng việc giỏi không thể hiện ở việc họ có nhiều bằng cấp để treo, mà họ phải có tác phẩm, thành quả, hoặc khi nói chuyện với nó, mà giống như nó lên đồng. À, đó là người giỏi đó.

 

 

Phụ huynh: Tôi mun tìm hiu thêm v homeschooling – dy con nhà và cho bé tham gia mt cng đng hoc gia đình cùng đi du lch và ph huynh s t dy bé nhà, cho con tham d nhng k thi online đ ly chng ch? Liu rng có th áp dng được mô hình y Vit Nam?

Anh Dũng chia sẻ về mô hình homeschooling không thể áp dụng ở Việt Nam vì hệ thống của chúng ta không chấp nhận và công nhận điều đó. Đúng là ở nền giáo dục của các nước tiên tiến như Mỹ, có những gia đình cho con đi du lịch và những đứa trẻ này nó học và có kiến thức rất sâu về tự nhiên, thiên nhiên. Nhưng ở Việt Nam, học bạ của con nó giống như hộ khẩu. Nếu bạn không có hộ khẩu thì bạn không thể làm gì được.

 

Ngay cả việc bạn muốn con bạn đi du học, bạn vẫn cần phải đưa con đi học, học bạ và bảng điểm ở Việt Nam. Và câu hỏi đặt ra cho phụ huynh, bạn vẫn có khả năng làm điều đó được, để nỗ lực làm việc đấy cho con, thì bạn phải bỏ ra là siêu lớn, bạn sẽ bỏ ra bao nhiêu thời gian, công sức, tiền bạc, nguồn lực để làm điều đó cho con mình. Và đa số mọi người muốn lắm, nhưng không làm được, đó không phải câu chuyện về cơ chế, hệ thống giáo dục mà chính là đó là một bài toán về nguồn lực bạn cần phải giải quyết.

 

Với mô hình homeschooling, bạn hoàn toàn có thể áp dụng cho trẻ ở độ tuổi từ 0 đến 5 tuổi, thay vì bạn gửi con đến nhà trẻ.

 

12967492_1596282850692878_7344120081034704582_o

 

” Không có quyết định nào sai hay đúng, chúng ta phải chấp nhận hy sinh…”

 

Câu hi t mt bn tr, mc dù chưa có gia đình nhưng rt quan tâm đến vn đ mâu thun gia các thế h khi cách giáo dc ca hai thế h khác nhau, gia ông bà và cha m, khi không tách bit ông bà trong lúc dy con thì có hướng gii quyết nào không?

 

Chị Thu Hà: Theo quan điểm của chị, cái gì chiến đấu được thì mình chiến đấu tới cùng, còn không thì rút lui. Với trường hợp gia đình mình là gia đình đơn thân, cũng không sống cùng ông bà, nhưng có những khi ông bà lên chơi, mình mắng con trước mặt ông bà thì ông bảo mình đang mắng ông. Khi đó mình rất sợ và tìm cách tách con ra khỏi ông bà hoặc lựa những khi không có ông bà thì mình bắt đầu dạy con. Và mình thấy gia đình bạn của mình, cũng xảy ra vấn đề mâu thuẫn giữa các thế hệ và cô ấy phải chấp nhận đánh đổi bằng việc thỏa hiệp với ông bà.

 

Anh Dũng chia sẻ thêm về vấn đề này: Đây là một bài toán mà không có đáp án ra được một trị số tuyệt đối vì nó phụ thuộc rất nhiều vào những yếu tố về tài chính kinh tế, văn hóa vùng miền, sức khỏe của các ông bố bà mẹ, ông bà…tôi gọi là yếu tố ngoại vi. Và bố mẹ phải biết rất rõ mục tiêu, định hướng cho gia đình và con cái mình, để từ đó các bạn sẽ nhận ra ông bà trở thành những người ủng hộ và hóa giải bằng những cách như thế. Không có quyết định nào sai hay đúng, chúng ta phải chấp nhận hy sinh, phụ huynh nên chia lộ trình gia đình như việc hướng dẫn, chăm sóc nuôi dạy con như thế nào, chia sẻ mục tiêu và phương pháp giáo dục cho ông bà hiểu, để gia đình đồng thuận và ông bà cũng có rất nhiều giá trị mà ta có thể học hỏi. Bố mẹ chúng ta vẫn là bố mẹ. Và tôi cho rằng bố mẹ là những “sinh vật không thể cải tạo được”, rất khó để thay đổi được tư tưởng của người lớn.

 

Nếu mâu thuẫn quá lớn, bạn có thể chọn cách ra ở riêng nhưng tôi không khuyến khích điều đó.

 

Ph huynh: gia đình có phân vai, ví d b là mt người ch nên la con, to uy đ con s, còn chuyn ôm p, th hin nhng c ch yêu thương thì m là người làm vì chng ch cm thy anh không th làm được nhiu điu như ôm, nng con, anh cm thy đó là nhng hành đng ch có ph n mi làm cho con.

 

Anh Dũng chia sẻ, ở gia đình tôi luôn đồng thuận, không như bạn nói. Vì trẻ con nó rất khôn, từ khi 3 tuổi, nó đã biết mình nên theo phe ai, phe bố hay phe mẹ. Nó biết ai thương nó, nếu nó thấy bà nó, nó sẽ khóc to hơn để bà mắng bố. Quay trở lại câu chuyện dạy con, nền giáo dục hiện tại nó đã quá lỗi thời khi chỉ dạy chúng ta biết đâu là đúng hay sai nhưng không thể nhìn nhận vấn đề. Ở các nước trên thế giới, phương pháp giáo dục ấy người ta đã không còn làm hơn 245 năm rồi. Phương pháp giáo dục hiện nay, là giúp con người nhìn nhận vấn đề,từ đó phân tích, nhìn nhận và đưa ra hướng giải quyết.

 

Nói về chuyện ông bố trẻ không thể ôm con đang ngồi ở đây. Tôi dám khẳng định, bố anh chưa bao giờ ôm anh, đã lâu rồi hai bố con chưa bao giờ tiếp xúc, va chạm lên da như cầm tay, ôm hay ông và anh không nói câu con/bố thương bố/con. Và anh có muốn con anh cũng làm thế với anh không? Anh hãy nghĩ đến việc sau này anh đã già, anh có muốn con chạy ôm anh, xoa đầu anh, nựng má anh và nói con thương bố. Nếu anh bắt nó, thì nó vẫn làm nhưng đó là hành động gượng ép, nó không xuất phát từ trái tim. Nếu anh muốn con mình làm điều đó, anh hãy làm đi, ông bố trẻ ạ. Điều vĩ đại của một người đàn ông là làm được những điều nhỏ nhặt như thế.

 

Anh sẽ mất bao nhiêu tiền để làm điều đó. Anh có thể la rầy nó, nhưng khi ôm hôn con, có thể anh sẽ cảm thấy xấu hổ. Một lần mắc cỡ, hai ba lần mắc cỡ đến lần thứ mười mắc cỡ, anh sẽ quen với điều đó.

 

Chị Thu Hà chia sẻ thêm về việc, gia đình chị là người Bắc, từ nhỏ, bố chị hay la và đánh vì ông cho rằng đó là cách yêu thương con. Đôi lúc mình với góc độ của một người con, muốn ôm bố, nói với ông rằng con yêu bố và vẫn đang chờ ông “bật đèn xanh” là mình ôm bố ngay nhưng chờ mãi mà vẫn chưa thấy. Và cảm giác muốn được ôm, muốn được thể hiện tình cảm nó vẫn tồn tại ở trong mình.

 

Anh Bút Chì chia sẻ, trong một nghiên cứu khoa học có nói rằng, việc ôm rất quan trọng, ảnh hưởng đến sự phát triển con người. Nhưng đến một độ tuổi nào đó, khi con ở tuổi teen, bố mẹ cũng ngừng việc ôm con, hôn con vì phụ huynh cảm thấy nó lớn rồi, làm điều đó sẽ cảm thấy xấu hổ nhưng bên trong mỗi người con đều tồn tại một cảm giác muốn được ai đó ôm và đó là một cảm xúc khá đau đớn.

 

Anh Dũng kết luận về câu chuyện ôm và thể hiện tình yêu thương với con, anh dí dỏm chia sẻ, đây là một câu chuyện rất dài, có hơn một triệu một trăm linh một chương và chúng ta sẽ ngồi với nhau chia sẻ về vấn đề này ở những buổi sắp tới chăng? Nên nhớ, người lớn học bằng khái niệm, còn trẻ con học bằng hành vi. Trẻ sẽ bắt chước khi người lớn hành động.

 

Câu hi cui cùng: Hin nay có rt nhiu chương trình ngoi khóa, làm sao đ ph huynh nhn biết đâu là kinh doanh giáo dc, đâu là nhng người làm giáo dc?

 

Chị Thu Hà chia sẻ, trong quá trình làm báo, tiếp xúc nhiều, chị nhận ra, với những người kinh doanh, họ sẽ trả rất nhiều tiền cho bộ phận marketing.

 

Mt ch ph huynh chia s về câu chuyện của gia đình chị. Chị từng cho con học rất nhiều kỹ năng, tham gia rất nhiều lớp như cứu hỏa, chết đuối,… chị cảm thấy mình đang đâm đầu cho con học quá nhiều thứ nhưng chị cảm thấy nội dung các khóa học quá rời rạc, con mình như một cái máy và nó không hiểu được nó đang học để làm gì…

 

Anh Dũng chia sẻ: Đúng là có quá trình lựa chọn “nhà thầu phụ” rất gian nan, vất vả. Và chúng ta nên đặt câu hỏi khi đọc một chương trình ngoại khóa của một trung tâm bất kỳ rằng, anh sẽ làm cái gì? Vì đa phần ai cũng sẽ giúp chúng ta trả lời câu hỏi WHAT nhưng phần HOW họ ít nói tới hoặc “giấu nghề”. Và những người như thế là những người đang kinh doanh giáo dục. Bạn đừng để những cơ sở vật chất bên ngoài làm cho mình choáng ngợp, khi đến trung tâm, họ khoe hết bằng này, chứng chỉ nọ khiến bạn có cảm giác chỉ cần đưa con đến đây, sau ba ngày, con tôi sẽ đậu vào trường Đại học Harvard.

 

Còn nơi nào, họ giải đáp câu hỏi HOW của bạn, ví dụ bạn đến học làm bánh, họ chỉ bạn nên thêm bớt cái gì, nhào bột ra sao, nên mua cái này ở đâu. Họ chia sẻ những đam mê của họ và họ tống bạn về nhà và bảo anh cứ làm đi, nếu thất bại thì lên tìm tôi. Họ không quan tâm sau này bạn có mở tiệm bánh hay không. Đó là chuyện của bạn. Bạn hãy tìm những người nói chuyện về lĩnh vực ấy như thể lên đồng. Và bạn đừng hỏi tôi nơi đó là đâu vì bạn đang ngồi ở đó rồi đấy.

12970923_1596285194025977_613913398044219655_o

Cả khán phòng cười ồ lên. Để chốt lại buổi trò chuyện, anh Bút Chì kể về câu chuyện buổi sáng nay ở Toa Tàu có một buổi vui chơi với những người công nhân ở các nhà máy. Họ đã thức dậy từ 4h đi xe buýt lên đây, có những người chưa bao giờ cầm bút. Ban đầu họ rất ngượng ngùng nhưng sau đó họ dần dần quen. Mọi người có thể thấy nghệ thuật là một cái gì quá xa vời nhưng thật sự nó rất gần gũi với mỗi người. Và như anh Dũng có nói, nếu bạn muốn làm một chiếc bánh, ở đây chúng tôi vẫn sẵn sàng chỉ cho bạn.

 

Đến 20:30, buổi trò chuyện kết thúc. Phụ huynh đã có thêm một lượng kiến thức về việc học của con và mong rằng bố mẹ hãy chỉ ra phương pháp, con đường, chứ không phải là mục tiêu ngắn hạn để tăng áp lực cho tuổi thơ của trẻ. Trẻ con là phải vui, phải được khám phá, để có một tuổi thơ rực rỡ (cái tuổi thơ mà chỉ đi qua một lần thôi). Mong bố mẹ hãy đồng hành cùng con những ngày đang lớn chứ không áp đặt con phải lớn như thế nào.

*

Vì số lượng có hạn nên Toa Tàu Trẻ Em xin cáo lỗi cùng các phụ huynh chưa được tham dự. Hy vọng bài tường thuật này phần nào giúp phụ huynh có thêm tài liệu về việc học tập của trẻ, cũng như cung cấp góc nhìn mới, phương pháp mới cho phụ huynh thử áp dụng. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, hãy kiên nhẫn lắng nghe và mở rộng trái tim để đón nhận tất cả sự sai sót, sự thử nghiệm trong quá trình lớn lên của bé để xây dựng cho bé giá trị sống vững vàng.

 

Hẹn gặp lại phụ huynh trong chương trình tiếp theo của chuỗi “Cùng bố mẹ trò chuyện” tại Toa Tàu Trẻ Em.

 

Tháng 3/2016

Sau sự ủng hộ nhiệt tình từ các bậc phụ huynh với chủ đề đầu tiên “Làm thế nào để con tự giác học” của chuỗi tọa đàm “Cùng bố mẹ trò chuyện” vào ngày 5/3, Toa Tàu tiếp tục tổ chức chương trình thứ 2 với chủ đề “Bé học gì ngoài trường học?” với hai khách mời : Chị Thu Hà – tác giả cuốn sách “Con nghĩ đi, mẹ không biết” và anh Trần Đình Dũng – tác giả sách “Quà của Bố”.

 

Toa Tàu đã hân hạnh đón tiếp gần 30 phụ huynh đến tham gia chia sẻ, trò chuyện, lắng nghe và trao đổi cùng với khách mời. Câu chuyện xoay quanh việc lựa chọn chương trình bé nên học những gì ở ngoài trường trong tình trạng hiện nay có rất nhiều trung tâm dạy ngoại khóa đang nở rộ?

*

M đu bui trò chuyn là trao đi v quan đim ca hai anh ch: nhng gì đã được dy rt tt trường hc?

 

Chị Thu Hà chia sẻ: Với một người từng học và làm giáo viên, tôi nghĩ chương trình học vẫn đang nặng về Văn hóa, học Toán, Tiếng Việt.

 

Anh Đình Dũng chia sẻ: Bạn hãy hình dung con chúng ta ở trường như một quả bóng đang được bơm căng, cho nên chúng ta khi đưa con về nhà hoặc ngoài trường phải tìm cách “xì bớt hơi” ra, và đứa trẻ không bị nổ tung.

 

Chị Hà: Chị cũng đồng quan điểm với anh Dũng. Hiện tại trẻ con đang học quá nhiều.

 

Anh Dũng: Nói thẳng ra, việc học trong trường đang quá nặng, quá dày và nhiều, trẻ con đang chịu áp lực quá lớn, chỉ có phụ huynh là người có thể giảm tải cho con. Tuy nhiên, nhiều phụ huynh vô hình chung đang bơm thêm áp lực cho con. Và trẻ con chịu áp lực nhiều hơn người lớn.

 

Chị Hà bổ sung thêm một ý, đứng ở góc độ từng là giáo viên. Trong một lớp thường rất đông học sinh và giáo viên không thể kiểm soát và dành nhiều thời gian quan tâm đến tất cả học sinh, thêm vào đó, giáo viên còn phải chịu áp lực từ phía nhà trường. Giáo viên thường đẩy bớt áp lực cho phụ huynh. Ví như trong lớp sẽ có hai đối tượng, những nhóm các em học rất giỏi, thì giáo viên sẽ trao đổi với phụ huynh rằng, con của anh chị rất giỏi, cần phải học thêm, chăm sóc thêm một chút nữa thì bé rất tốt, tương lai bé rất là rạng rỡ, còn với những em lười, học kém hơn thì em sẽ nói với phụ huynh, con anh chị có nguy cơ bị ở lại lớp, cháu nó cần phải học cái này, cái kia…

 

Anh Dũng: Và chúng ta ngồi đây không để chỉ trích hệ thống giáo dục hay giáo viên, thật ra tôi biết giáo viên cũng là nạn nhân. Chúng ta đến đây trò chuyện để tham khảo, và hy vọng tìm ra một hai giải pháp tốt cho con mình. Ví như chuyện học hành của con tôi, khi thi đầu vào thì kết quả không cao bằng thi trong năm và tôi cảm thấy đấy là thành tích của cô giáo của con tôi, và tôi rất thương, tôi có cáu gắt hay la rầy giáo viên thì cũng thấy giáo viên cũng tội nghiệp.

 

Mt anh ph huynh chia s:

Bé nhà mình đang học lớp 1. Mình cũng theo chủ trương của Nhà nước, mình không cho bé đi học chữ sớm, mình muốn con phát triển một cách tự nhiên Khi con mình vào học lớp 1, sau khi đi học tuần đầu tiên bé về nhà hỏi : ba ơi, bộ con ngu lắm sao khi bạn bè ai cũng biết đọc, biết viết hết, còn mình con không biết gì cả. Và bản thân mình cảm thấy mình rất là sốc, cuống cuồng hỏi cô giáo làm sao để con hòa nhập vào môi trường học. Mình cảm thấy mình đang “tự tin thái quá” và điều đó đang vô tình đẩy con vào tình thế khiến con cảm thấy lạc lõng.

 

Anh Dũng: Ông bố trẻ, tôi muốn hỏi anh phụ huynh đã trả lời như thế nào với câu hỏi của con?

 

Phụ huynh: Tôi đã nói với con, con không có ngu đâu, con có thể làm rất nhiều việc, để ba chỉ con thấy, con biết chạy xe đạp, con vẽ rất đẹp, tô màu rất giỏi và con mới tiếp xúc với những điều mới nên con chưa quen. Ba sẽ giúp con, cùng con học và sau 6 tháng, cháu cũng có thể đọc được, mặc dù tốc độ đọc rất chậm.

 

 

” Trẻ con hiện chịu áp lực nhiều hơn người lớn…”

 

Câu hi: Vy ph huynh nên cho con hc gì ngoài trường? Nhng gì trường bé đã hc gii ri thì có nên cho bé hc thêm đ b sung văn hóa, kiến thc đã được dy trường hay hc mt k năng khác. Và ph huynh có đang vô hình chung bơm thêm áp lc cho con khi bt con đi hc thêm ngoi khóa?

 

Anh Dũng: Bọn trẻ con có một điều rất đặc biệt mà người lớn không có. Trẻ con chịu áp lực cao hơn người lớn.

 

Con tôi bây giờ đã lớn, một đứa 22 tuổi và một đứa 18. Các bạn sẽ tò mò về ngày xưa tôi có cho con học thêm trước khi vào lớp 1 không, thì câu trả lời là không. Tôi cho con tôi phát triển một cách tự nhiên. Và tôi tăng tốc kèm cháu. Hiện tại, tôi thấy các bố mẹ trẻ đang chất vào con khá nhiều thứ như học đàn, học vẽ, học hát, học võ…phụ huynh cảm thấy con có khả năng là sẽ chất hết vào con. Nhưng thật sự chưa thấy ai lên được một giáo trình, định hướng đường đi cho con, và biết để làm sao nhấc bớt áp lực ra khỏi người của con mình.

 

Chị Thu Hà chia sẻ thêm một ý, khi chị làm cho Hoa Học Trò và nhận được đơn đặt hàng của cấp trên về việc viết những tấm gương thủ khoa nhưng về sau, khi tìm hiểu theo dõi, có nhiều bạn từng là thủ khoa nhưng bị ngã ngựa. Về sau khoảng mười năm nay, Hoa Học Trò kiên quyết không viết những bài như thế mặc dù có nhận được đơn đặt hàng. Hay chị có từng làm phóng sự ảnh trẻ em phải ăn chiều ở trên xe. Là những đứa trẻ khi vừa được đón từ trường về, ba mẹ mua cho ổ bánh mì hoặc hộp cơm sườn, lau mặt cho con ở công viên hoặc có những người mẹ đút con ăn rồi chở con đi học thêm ở chỗ khác. Có nhiều gia đình, có một người chuyên làm xe ôm, chỉ làm một công việc chở con đi học từ nơi này đến nơi khác.

 

Và hồi xưa làm gia sư, thấy học trò quá mệt vì bé phải học suốt 8 tiếng ở trường, rồi được phụ huynh chở đi học thêm rồi về nhà lại học với em. Cô bé chỉ bảo, cô ơi, cho con ngủ một chút xíu thôi, con mệt quá, và mình cũng phải bao che cho bé vì thấy bé quá tội nghiệp. Thực sự phụ huynh ai cũng thương con, lo lắng cho con và họ cứ nghĩ làm như thế là tốt cho con mình và giải quyết nỗi lo đó.

 

Anh Dũng: Tỉ lệ tiêu thụ rượu bia ở Việt Nam cao nhất nhì thế giới, giá phòng nghỉ ở Việt Nam rất rẻ, chỉ 50 nghìn một giờ, các bố nghĩ sao về việc đó. Và mọi thứ trút hết lên đầu người phụ nữ và cho con một sức ép rất lớn. Tôi có trường, các khóa học dạy làm cha mẹ, tôi muốn hỏi, các anh đang ở đâu, làm gì. Với góc nhìn của một người làm công tác giáo dục, tôi cho gọi đó một vấn nạn. Và đã rất lâu rồi chúng ta vô trách nhiệm với vợ con mình nhưng lại rất có trách nhiệm với vợ con người khác.

 

Chị Thu Hà: Trong những buổi chia sẻ mấy trăm người, các anh xuất hiện rất ít, thường chỉ có các bà mẹ đến nghe chia sẻ.

 

Anh Bút Chì: Khi tụi em làm ở Toa Tàu, và quan sát thấy các bạn nam cũng ít khi thấy xuất hiện.

 

Chị Hà: Có một cuộc nghiên cứu của đại học Harvard, khi con được chơi với bố nhiều hơn thì khả năng IQ và EQ sẽ cao hơn khi con chơi với mẹ. Và anh Dũng là một người đàn ông sexy nhất Việt Nam, vì người đàn ông sexy nhất là khi chơi với con, mà anh Dũng toàn chơi với con.

 

Anh Dũng: Cám ơn bạn Thu Hà đã khen tôi là người đàn ông sexy nhất và tôi tự biết nhan sắc của tôi (Cười lớn). Tôi yêu con tôi theo cách của một người mẹ. Mẹ cháu chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất, đẻ con. Chấm hết, từ việc cắt móng tay, mua giày cho con gái tôi. Nhà tôi nó thế đấy, và tôi vui vì điều đó. Tại sao chúng ta không thể làm những điều đó cho trẻ con?

 

Mt ph huynh hi anh Dũng: Sao anh ngược vi ch Hà vy? Ch Hà thì mun con đc lp, t làm mi th, còn anh thì có v chăm chút cho bé quá?

 

 

Anh Dũng: Tôi không chăm bé quá, tôi chỉ làm những điều tôi có thể làm được. Tôi muốn kể chuyện con gái có tâm sự, bố vô tình cướp mất người đàn ông yêu thương con nhất trên đời. Đúng là con bé có bảo, con sẽ không bao giờ tìm được một người đàn ông nào có thể yêu thương con nhiều như bố. Tôi mới bảo, dở hơi à? Khi con không thích thằng nào, con cứ ngồi bên cạnh nó và kể về bố, nó sẽ chạy mất. Nếu con thật sự yêu thương một ai đó, con đừng kể chuyện của bố cho nó biết, vì không ai muốn sống dưới cái bóng của người đàn ông khác.

 

 

“Theo tôi quan sát, tỉ lệ đưa con đến trường, những lớp học dạy con tự tin, lớp làm cha mẹ, thì mẹ đến tham dự nhiều hơn các ông bố, điều đó cần phải thay đổi, vì chúng ta làm điều đó vì con mình.”

 

Anh Dũng: Tôi cho rằng việc giỏi nó không xuất phát từ việc học thêm. Câu chuyện của bạn Thu Hà, sau 20 năm gặp lại những người bạn thành công và không thành công, và những người thành công, đôi khi không phải là những người học giỏi, cái giỏi nó không đến từ việc bạn cày như thế nào trong thời phổ thông.

 

Tôi dạy con, và làm công việc đào tạo giáo dục, khai thác nguồn nhân lực. Vì thế, tôi biết rất rõ con đường con tôi sẽ đi như thế nào? Tôi biết vấn đề điểm số, học thêm, trường chuyên lớp chọn nó rất vớ vẩn. Quan trọng, con hiểu, con thích, con cảm thấy vui thì con làm, tìm niềm vui trong những việc con làm. Thời phổ thông nó cũng không đứng trong top của trường lớp. Tôi không đánh giá cao thang bảng điểm cũng như phương pháp giáo dục trong trường phổ thông, và tôi phải tạo ra phương pháp sư phạm phù hợp với con tôi. Con phải biết con là ai, con đường con đi ra sao.

 

Trong quá trình tư vấn, đào tạo nhân lực, câu chuyện về người thành công thì dựa theo nghiên cứu của thế giới, sự thành công đến từ 20% kiến thức và 80% thuộc về thái độ và kỹ năng. Kiến thức nó giúp bạn có tư duy phản biện, tranh luận, tư duy. Câu chuyện để làm được, nó là câu chuyện về kỹ năng, nó là một quá trình dài và khó khăn, nó thể hiện và nâng cao khả năng EQ (Emotional Quotient) và PQ (Positive Quotient) của một con người.

 

Khi ta chia sẻ những điều đó với con, từ rất sớm. Nó biết kiến thức là gì, kỹ năng là gì, giá trị là gì? Đến khi đứa trẻ làm, nó sẽ tự đưa về hệ quy chiếu có sẵn. Việc con làm nó thuộc gì, giá trị, kỹ năng. Đó là cái may mắn, tôi được học và tôi dạy điều đó cho con mình.

 

Và đến bây giờ, tôi đã buông tay con rồi. Sau đó tôi tiếp tục hành trình chia sẻ những điều đó cho con người khác trong những chương trình như thế này.

 

Câu hi: Làm sao đ phân bit gia Giá tr sng và k năng sng? Liu nó có ging nhau không?

 

Anh Dũng: Vì tính chất công việc, tôi tiếp xúc với phụ huynh và nhận ra mọi người đang hiểu sai khái niệm khái niệm giá trị sống và kỹ năng sống. Giá trị là những gì nằm ở bên trong chúng ta. Còn cách chúng ta thể hiện nó, chúng ta đang làm điều đó với ai, trong hoàn cảnh nào, nó thuộc về kỹ năng sống.

 

Các bạn có thể gửi con đi đến trung tâm để học về kỹ năng nhưng con sẽ bị hoang mang vì không biết nó dùng để làm gì. Và tôi thấy, những giá trị sống, các bạn thậm chí có thể ở nhà dạy cho con, để con tự tin. Nhiều bố mẹ nói, nếu con tử tế thì con sẽ bị thiệt thòi, nhưng tử tế đó là giá trị, còn việc đối xử như thế nào với người khác, đó thuộc về kỹ năng.

 

Tử tế, trung thực, tự trọng, nó thuộc về giá trị, nhưng khi mình làm với một ai đó, trong thời điểm nào đó, nó thuộc về kỹ năng.

 

Câu hi: Nói đến vic hc thêm ngoài trường hc, ph huynh s có hai hướng : Cho con hc thêm đ b sung kiến thc trường như hc toán, hc văn, tp đc, tp viết Hoc cho con hc nhng cái khác, như v, hc đàn, hát, võ thut…và hin ti có quá nhiu trung tâm cũng có quá nhiu chương trình ngoi khóa, thì theo anh ch, có nên đưa con đi hc? Và nếu có thì nên hc gì?

 

Chị Thu Hà: À, Xu Sim có đi học thêm, như học bơi, học nhạc, học vẽ ở Toa Tàu. Có chuyện thế này. Tôi và các phụ huynh tin tưởng vào bác sĩ Đoàn, mặc dù trong bệnh viện có rất nhiều bác sĩ giỏi nhưng khả năng diễn đạt không bằng bác sĩ Đoàn. Và tôi cảm thấy, hình như do bác sĩ Đoàn có một trái tim của một nghệ sĩ (bác sĩ biết đánh đàn piano) thì những kiến thức y khoa mới trở nên hấp dẫn đến thế.

 

Anh Dũng: Tôi xin phép “dịch” lại về việc chị Hà và nhiều phụ huynh có cảm giác tin tưởng bác sĩ Đoàn hơn các bác sĩ khác. Theo tâm lý, bác sĩ là một bác sĩ có kiến thức ổn về y khoa, nhưng để nói chuyện cho một đối tượng không thuộc lĩnh vực này, bác sĩ ấy đã hơn các bác sĩ khác ở chỗ có kỹ năng giao tiếp và truyền đạt thông tin. Và dĩ nhiên khi bác sĩ ấy nói chuyện với đồng nghiệp hoặc ở một buổi hội thảo chuyên ngành thì bác sĩ ấy sẽ có một cách nói khác để phù hợp với từng đối tượng.

Tôi không cho con học thêm. Con trai tôi rất mê xe hơi, nó có thể kể vanh vách tên các loại xe trước khi nó mở miệng bảo con yêu bố. Và tôi đã giúp con tư duy, học toán bằng việc ra đường, bảo con đọc biển số xe, khi cháu đọc số quen rồi, tôi bắt đầu bày trò chơi bảo cháu cộng các con số trên biển số xe. Chúng ta chưa vội nhìn thấy kết quả, không quan trọng chuyện con làm đúng hay sai, sai thì bỏ, không sao cả. Về nhà tôi sẽ hướng dẫn con làm sao cho đúng, cách tính nhẩm ra sao. Và tôi nghĩ mỗi một bộ môn đều có câu chuyện, vấn đề là phụ huynh phải biết dựng chuyện và nhiều chuyện và con mình tham gia vào câu chuyện ấy.

 

…Bạn phải biết rất rõ con mình Bạn biết bảng phân tích SWOT chứ, bạn hãy áp dụng bảng đó để phân tích điểm mạnh, điểm yếu của con.

 

Bạn sẽ thấy rất hiếm một lực sĩ cử tạ ngồi làm thơ, hoặc một cầu thủ bóng đá có thể viết văn vì đó hai cái đó thuộc về loại thông minh khác nhau, một loại về thông minh vận động, loại còn lại là thông minh cảm xúc và thường hai loại này ít chơi chung với nhau. Phải biết con có thiên hướng thuộc thể loại trí tuệ thông minh nào để định hướng và giúp con phát triển theo hướng nó muốn. Hệ thống giáo dục hiện nay, tất cả đều thông minh, lựa chọn ra những con gà chọi giỏi nhất để đem đi đấu, tội cho con mình. Bạn cần phải hiểu bản chất vấn đề, con chúng ta đang có điểm mạnh gì, điểm yếu là gì, trí thông minh của con là như thế nào, để giúp nó phát triển theo đúng hướng chứ không thể phát triển con theo cách Nhà nước muốn.

 

 

“Hiểu về tâm lý trẻ để giúp trẻ yêu thích môn học tốt hơn là quan trọng về điểm số.”

 

 

Câu hi: Quay li chuyn gii pháp là ph huynh cn phi b thi gian quan sát, thu hiu con, thì thái đ ca ph huynh trong s quan sát và phát hin, nâng đ s phát trin ca con phi như thế nào?

 

Anh Dũng: Phụ huynh nên làm bạn với con. Chơi với con, học cùng con. Tôi rất thích một câu trong cuốn sách của bạn Thu Hà, đó là muốn con học thì mình cũng phải học. (Có khi mình không học đâu, nhưng mình phải giả vờ học) Khi bạn bảo bọn trẻ con 8h rồi, học bài đi, trong khi bố ngồi đá bóng, mẹ ngồi check in facebook mà bảo con học. Cả nhà phải cùng học, đôi khi phải đóng kịch, giả vờ học, phải ngồi vào bàn, vò đầu bứt tóc, ôi bài hôm nay khó quá. Tôi làm chuyện đó hoài, vợ tôi còn tưởng tôi học thật mà.

 

Chị Thu Hà chia sẻ lại về trường hợp của một chị phụ huynh có con học dở môn toán và chị có đưa ra lời khuyên, nếu gia đình cảm thấy con có khả năng yêu thích và có thể phát triển được thì nên cho cháu học theo phương pháp STEM hoặc tìm một người thầy giỏi, hiểu về tâm lý trẻ để giúp trẻ yêu thích môn toán hơn là quan trọng về điểm số.

 

Chia s t mt anh ph huynh có con 3 tháng tui:

 

Ngày xưa tôi là một người học rất là dở, thành tích và thứ hạng trong lớp đạt 41/42, gia đình cũng nghĩ chắc thằng này bị thiểu năng về trí tuệ nhưng tôi cảm thấy mình may mắn khi có một người mẹ rất tâm lý. Mẹ tôi là giáo viên khá nổi tiếng ở Hà Nội, và việc mẹ tôi làm, nó khá giống với những điều anh chị đã chia sẻ. Bà có những phương pháp sư phạm rất tuyệt vời. Ví dụ như chuyện bà tôi dạy mình cách nhìn đồng hồ mà mình không thể làm được, và tôi rất sợ bà mình, nhưng mẹ rất kiên nhẫn, ngồi kể câu chuyện về đồng hồ, cách phân biệt và đọc giờ.

Điều đặc biệt là mẹ luôn chấp nhận và cảm thấy thoải mái về việc tôi lựa chọn, nếu nó cảm thấy yêu thích điều gì thì cứ làm. Và mẹ luôn để tôi tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình.

 

Tôi nhớ về hai sự kiện đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Một là ngày bé tôi cũng đi học thêm theo phong trào, thấy bạn bè đi học thêm thì mình cũng đi học. Nhưng sau khi đi học về thì tôi không học bài và làm bài tập. Và mẹ có nói, nếu con không thích học thì cứ việc nghỉ, vì việc học thêm vừa tốn tiền lại mất thời gian mà không hiệu quả. Khi nghe mẹ nói thì tôi ở nhà, không đi học nữa. Và đấy là một trong những sự kiện rất lớn, khi lớn lên, tôi lựa chọn công việc đang làm.

 

Vào năm lớp 8, tôi học cực kỳ dở môn toán, mẹ tôi có đưa một cuốn sách hình học. Đấy là một cuốn sách cực kỳ tuyệt vời về hình học. Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi cảm thấy say mê môn toán và từ một đứa học dở toán, tôi đã trở thành một người học cực kỳ giỏi môn Toán. Điều đó khiến tôi trở nên tự tin hơn rất nhiều.

 

Tôi kể câu chuyện này, muốn nói rằng, bố mẹ phải nhìn thấy được con đang học vì ai? Những điều con say mê, mẹ tôi rất ủng hộ và trân trọng những điều con say mê. Và cũng vì sự ủng hộ đó, tôi và cả em gái tôi đã thành công trong lĩnh vực mình đã chọn.

*

Chia s t mt ph huynh khác: Bố mẹ cũng bị chịu rất nhiều áp lực, không phải họ không thương con nhưng với quan điểm của em trong quá trình quan sát, nếu quan điểm của em có sai thì mong mọi người giúp em sửa từ từ. Em nghĩ giá trị cốt lõi, bố mẹ phải bỏ thời gian quan sát, tìm hiểu. Em xem mỗi đứa trẻ là một hạt giống và bố mẹ là những người làm vườn. Họ nên quan sát, tìm hiểu và đưa ra hướng giải quyết, chăm sóc để hạt giống đó nảy mầm và phát triển tốt. Nhưng em có cảm giác người làm vườn đang chểnh mảng, đang rất lười. Ví dụ ở ngoài kia đang có nhiều trung tâm đưa ra những chương trình hấp dẫn như đoán vận mạng cho con, tụi em sẽ đưa cho anh chị một bảng báo cáo, con anh chị thuộc dạng người gì, sẽ phát triển theo hướng nào. Nhưng cái vấn đề em nhận thấy, có quá nhiều người đã dựa vào những hệ thống bên ngoài để hiểu chính con mình, quyết định con đường cho con mình hơn là việc dành thời gian để quan sát con.

 

Chia s t mt ch ph huynh: Chị cũng có nghe về chương trình đó, và phí để tham gia khá là đắt, chị muốn chia sẻ về quá trình đi tìm sở thích của con thật sự gian nan lắm. Chị cũng cho con chơi, mẹ tô màu thì bé cũng thích, bé tô màu rất đẹp, ba đi đá bóng, bé cũng chơi rất giỏi nhưng khi mình ngưng không làm thì bé cũng không làm, khi hỏi tại sao con không làm thì bé bảo ba mẹ không chơi thì con cũng không chơi. Mình cũng tìm xem, muốn cho con thử nhiều cái để biết nó mê, nó thích cái gì. Và mình cũng chưa thấy được con mình thật sự thích gì, con mình đang là cái bóng của ba mẹ, chỉ đi theo và bắt chước và mình cảm thấy nó chưa thật sự thích cái gì.

 

Anh Dũng giải đáp về vấn đề của chị phụ huynh:

 

Cho tôi xin phép trả lời câu này, vì tôi nghĩ ca này cần được tư vấn. Tôi đã gặp một sinh viên 22 tuổi, vừa tốt nghiệp ra trường, không trả lời được câu hỏi đơn giản: Bạn thích gì.

 

Bạn đừng lo lắng, bạn đừng kỳ vọng nhiều vào một em bé 4 tuổi việc nhận ra con mình thích cái gì. Đừng vừa chơi vừa rình xem con thích cái gì. Bạn đang làm đúng khi bạn tạo điều kiện cho con va chạm nhiều, rồi đến một lúc, bé nhận ra bé thích cái gì. Vì sự học nó vốn là đi theo một đường xoăn ốc. Nó sẽ được lặp đi lặp lại, và khi con bạn va chạm, nó tự động nhận ra nó thích gì. Và điều quan trọng là bạn đang làm rất tốt, bạn cho con bạn chơi với bố mẹ và tạo ra nhiều môi trường để con mình được tiếp xúc, va chạm nhiều. Tất cả nó sẽ không mất đi đâu cả, khi nó va chạm và gặp những điều tương tự, nó sẽ lấy từ ký ức ra gắn vào và nó sẽ nhận ra được đâu là con đường nó chọn

 

Anh Bút Chì bổ sung thêm một ý, trẻ con có một sự bắt chước, trong quá trình cho con thử nhiều lĩnh vực để tìm ra sở thích của con, ngoài việc phụ huynh chơi cùng với bé, tại sao chị không để con bạn được tiếp cận, trò chuyện, học cùng với một người có đam mê trong lĩnh vực đó. Vì họ làm vì đam mê, họ bỏ nhiều thời gian, công sức để theo đuổi con đường họ chọn. Để con mình được trò chuyện, tiếp xúc với những người như thế, sự đam mê sẽ được lan tỏa, sớm muộn gì, con trẻ cũng sẽ nhìn thấy và chịu ảnh hưởng từ những người như thế.

 

Anh Dũng có nói đùa về việc, bố mẹ là nhà thầu chính và không dễ dàng khi chọn lựa nhà thầu phụ. Quá trình chọn lựa nhà thầu phụ, thì họ phải giỏi, nhưng việc giỏi không thể hiện ở việc họ có nhiều bằng cấp để treo, mà họ phải có tác phẩm, thành quả, hoặc khi nói chuyện với nó, mà giống như nó lên đồng. À, đó là người giỏi đó.

 

 

 

Phụ huynh: Tôi mun tìm hiu thêm v homeschooling – dy con nhà và cho bé tham gia mt cng đng hoc gia đình cùng đi du lch và ph huynh s t dy bé nhà, cho con tham d nhng k thi online đ ly chng ch? Liu rng có th áp dng được mô hình y Vit Nam?

Anh Dũng chia sẻ về mô hình homeschooling không thể áp dụng ở Việt Nam vì hệ thống của chúng ta không chấp nhận và công nhận điều đó. Đúng là ở nền giáo dục của các nước tiên tiến như Mỹ, có những gia đình cho con đi du lịch và những đứa trẻ này nó học và có kiến thức rất sâu về tự nhiên, thiên nhiên. Nhưng ở Việt Nam, học bạ của con nó giống như hộ khẩu. Nếu bạn không có hộ khẩu thì bạn không thể làm gì được.

 

Ngay cả việc bạn muốn con bạn đi du học, bạn vẫn cần phải đưa con đi học, học bạ và bảng điểm ở Việt Nam. Và câu hỏi đặt ra cho phụ huynh, bạn vẫn có khả năng làm điều đó được, để nỗ lực làm việc đấy cho con, thì bạn phải bỏ ra là siêu lớn, bạn sẽ bỏ ra bao nhiêu thời gian, công sức, tiền bạc, nguồn lực để làm điều đó cho con mình. Và đa số mọi người muốn lắm, nhưng không làm được, đó không phải câu chuyện về cơ chế, hệ thống giáo dục mà chính là đó là một bài toán về nguồn lực bạn cần phải giải quyết.

 

Với mô hình homeschooling, bạn hoàn toàn có thể áp dụng cho trẻ ở độ tuổi từ 0 đến 5 tuổi, thay vì bạn gửi con đến nhà trẻ.

 

 

 

” Không có quyết định nào sai hay đúng, chúng ta phải chấp nhận hy sinh…”

 

Câu hi t mt bn tr, mc dù chưa có gia đình nhưng rt quan tâm đến vn đ mâu thun gia các thế h khi cách giáo dc ca hai thế h khác nhau, gia ông bà và cha m, khi không tách bit ông bà trong lúc dy con thì có hướng gii quyết nào không?

 

Chị Thu Hà: Theo quan điểm của chị, cái gì chiến đấu được thì mình chiến đấu tới cùng, còn không thì rút lui. Với trường hợp gia đình mình là gia đình đơn thân, cũng không sống cùng ông bà, nhưng có những khi ông bà lên chơi, mình mắng con trước mặt ông bà thì ông bảo mình đang mắng ông. Khi đó mình rất sợ và tìm cách tách con ra khỏi ông bà hoặc lựa những khi không có ông bà thì mình bắt đầu dạy con. Và mình thấy gia đình bạn của mình, cũng xảy ra vấn đề mâu thuẫn giữa các thế hệ và cô ấy phải chấp nhận đánh đổi bằng việc thỏa hiệp với ông bà.

 

Anh Dũng chia sẻ thêm về vấn đề này: Đây là một bài toán mà không có đáp án ra được một trị số tuyệt đối vì nó phụ thuộc rất nhiều vào những yếu tố về tài chính kinh tế, văn hóa vùng miền, sức khỏe của các ông bố bà mẹ, ông bà…tôi gọi là yếu tố ngoại vi. Và bố mẹ phải biết rất rõ mục tiêu, định hướng cho gia đình và con cái mình, để từ đó các bạn sẽ nhận ra ông bà trở thành những người ủng hộ và hóa giải bằng những cách như thế. Không có quyết định nào sai hay đúng, chúng ta phải chấp nhận hy sinh, phụ huynh nên chia lộ trình gia đình như việc hướng dẫn, chăm sóc nuôi dạy con như thế nào, chia sẻ mục tiêu và phương pháp giáo dục cho ông bà hiểu, để gia đình đồng thuận và ông bà cũng có rất nhiều giá trị mà ta có thể học hỏi. Bố mẹ chúng ta vẫn là bố mẹ. Và tôi cho rằng bố mẹ là những “sinh vật không thể cải tạo được”, rất khó để thay đổi được tư tưởng của người lớn.

 

Nếu mâu thuẫn quá lớn, bạn có thể chọn cách ra ở riêng nhưng tôi không khuyến khích điều đó.

 

Ph huynh: gia đình có phân vai, ví d b là mt người ch nên la con, to uy đ con s, còn chuyn ôm p, th hin nhng c ch yêu thương thì m là người làm vì chng ch cm thy anh không th làm được nhiu điu như ôm, nng con, anh cm thy đó là nhng hành đng ch có ph n mi làm cho con.

 

Anh Dũng chia sẻ, ở gia đình tôi luôn đồng thuận, không như bạn nói. Vì trẻ con nó rất khôn, từ khi 3 tuổi, nó đã biết mình nên theo phe ai, phe bố hay phe mẹ. Nó biết ai thương nó, nếu nó thấy bà nó, nó sẽ khóc to hơn để bà mắng bố. Quay trở lại câu chuyện dạy con, nền giáo dục hiện tại nó đã quá lỗi thời khi chỉ dạy chúng ta biết đâu là đúng hay sai nhưng không thể nhìn nhận vấn đề. Ở các nước trên thế giới, phương pháp giáo dục ấy người ta đã không còn làm hơn 245 năm rồi. Phương pháp giáo dục hiện nay, là giúp con người nhìn nhận vấn đề,từ đó phân tích, nhìn nhận và đưa ra hướng giải quyết.

 

Nói về chuyện ông bố trẻ không thể ôm con đang ngồi ở đây. Tôi dám khẳng định, bố anh chưa bao giờ ôm anh, đã lâu rồi hai bố con chưa bao giờ tiếp xúc, va chạm lên da như cầm tay, ôm hay ông và anh không nói câu con/bố thương bố/con. Và anh có muốn con anh cũng làm thế với anh không? Anh hãy nghĩ đến việc sau này anh đã già, anh có muốn con chạy ôm anh, xoa đầu anh, nựng má anh và nói con thương bố. Nếu anh bắt nó, thì nó vẫn làm nhưng đó là hành động gượng ép, nó không xuất phát từ trái tim. Nếu anh muốn con mình làm điều đó, anh hãy làm đi, ông bố trẻ ạ. Điều vĩ đại của một người đàn ông là làm được những điều nhỏ nhặt như thế.

 

Anh sẽ mất bao nhiêu tiền để làm điều đó. Anh có thể la rầy nó, nhưng khi ôm hôn con, có thể anh sẽ cảm thấy xấu hổ. Một lần mắc cỡ, hai ba lần mắc cỡ đến lần thứ mười mắc cỡ, anh sẽ quen với điều đó.

 

Chị Thu Hà chia sẻ thêm về việc, gia đình chị là người Bắc, từ nhỏ, bố chị hay la và đánh vì ông cho rằng đó là cách yêu thương con. Đôi lúc mình với góc độ của một người con, muốn ôm bố, nói với ông rằng con yêu bố và vẫn đang chờ ông “bật đèn xanh” là mình ôm bố ngay nhưng chờ mãi mà vẫn chưa thấy. Và cảm giác muốn được ôm, muốn được thể hiện tình cảm nó vẫn tồn tại ở trong mình.

 

Anh Bút Chì chia sẻ, trong một nghiên cứu khoa học có nói rằng, việc ôm rất quan trọng, ảnh hưởng đến sự phát triển con người. Nhưng đến một độ tuổi nào đó, khi con ở tuổi teen, bố mẹ cũng ngừng việc ôm con, hôn con vì phụ huynh cảm thấy nó lớn rồi, làm điều đó sẽ cảm thấy xấu hổ nhưng bên trong mỗi người con đều tồn tại một cảm giác muốn được ai đó ôm và đó là một cảm xúc khá đau đớn.

 

Anh Dũng kết luận về câu chuyện ôm và thể hiện tình yêu thương với con, anh dí dỏm chia sẻ, đây là một câu chuyện rất dài, có hơn một triệu một trăm linh một chương và chúng ta sẽ ngồi với nhau chia sẻ về vấn đề này ở những buổi sắp tới chăng? Nên nhớ, người lớn học bằng khái niệm, còn trẻ con học bằng hành vi. Trẻ sẽ bắt chước khi người lớn hành động.

 

Câu hi cui cùng: Hin nay có rt nhiu chương trình ngoi khóa, làm sao đ ph huynh nhn biết đâu là kinh doanh giáo dc, đâu là nhng người làm giáo dc?

 

Chị Thu Hà chia sẻ, trong quá trình làm báo, tiếp xúc nhiều, chị nhận ra, với những người kinh doanh, họ sẽ trả rất nhiều tiền cho bộ phận marketing.

 

Mt ch ph huynh chia s về câu chuyện của gia đình chị. Chị từng cho con học rất nhiều kỹ năng, tham gia rất nhiều lớp như cứu hỏa, chết đuối,… chị cảm thấy mình đang đâm đầu cho con học quá nhiều thứ nhưng chị cảm thấy nội dung các khóa học quá rời rạc, con mình như một cái máy và nó không hiểu được nó đang học để làm gì…

 

Anh Dũng chia sẻ: Đúng là có quá trình lựa chọn “nhà thầu phụ” rất gian nan, vất vả. Và chúng ta nên đặt câu hỏi khi đọc một chương trình ngoại khóa của một trung tâm bất kỳ rằng, anh sẽ làm cái gì? Vì đa phần ai cũng sẽ giúp chúng ta trả lời câu hỏi WHAT nhưng phần HOW họ ít nói tới hoặc “giấu nghề”. Và những người như thế là những người đang kinh doanh giáo dục. Bạn đừng để những cơ sở vật chất bên ngoài làm cho mình choáng ngợp, khi đến trung tâm, họ khoe hết bằng này, chứng chỉ nọ khiến bạn có cảm giác chỉ cần đưa con đến đây, sau ba ngày, con tôi sẽ đậu vào trường Đại học Harvard.

 

Còn nơi nào, họ giải đáp câu hỏi HOW của bạn, ví dụ bạn đến học làm bánh, họ chỉ bạn nên thêm bớt cái gì, nhào bột ra sao, nên mua cái này ở đâu. Họ chia sẻ những đam mê của họ và họ tống bạn về nhà và bảo anh cứ làm đi, nếu thất bại thì lên tìm tôi. Họ không quan tâm sau này bạn có mở tiệm bánh hay không. Đó là chuyện của bạn. Bạn hãy tìm những người nói chuyện về lĩnh vực ấy như thể lên đồng. Và bạn đừng hỏi tôi nơi đó là đâu vì bạn đang ngồi ở đó rồi đấy.

 

Cả khán phòng cười ồ lên. Để chốt lại buổi trò chuyện, anh Bút Chì kể về câu chuyện buổi sáng nay ở Toa Tàu có một buổi vui chơi với những người công nhân ở các nhà máy. Họ đã thức dậy từ 4h đi xe buýt lên đây, có những người chưa bao giờ cầm bút. Ban đầu họ rất ngượng ngùng nhưng sau đó họ dần dần quen. Mọi người có thể thấy nghệ thuật là một cái gì quá xa vời nhưng thật sự nó rất gần gũi với mỗi người. Và như anh Dũng có nói, nếu bạn muốn làm một chiếc bánh, ở đây chúng tôi vẫn sẵn sàng chỉ cho bạn.

 

Đến 20:30, buổi trò chuyện kết thúc. Phụ huynh đã có thêm một lượng kiến thức về việc học của con và mong rằng bố mẹ hãy chỉ ra phương pháp, con đường, chứ không phải là mục tiêu ngắn hạn để tăng áp lực cho tuổi thơ của trẻ. Trẻ con là phải vui, phải được khám phá, để có một tuổi thơ rực rỡ (cái tuổi thơ mà chỉ đi qua một lần thôi). Mong bố mẹ hãy đồng hành cùng con những ngày đang lớn chứ không áp đặt con phải lớn như thế nào.

*

Vì số lượng có hạn nên Toa Tàu Trẻ Em xin cáo lỗi cùng các phụ huynh chưa được tham dự. Hy vọng bài tường thuật này phần nào giúp phụ huynh có thêm tài liệu về việc học tập của trẻ, cũng như cung cấp góc nhìn mới, phương pháp mới cho phụ huynh thử áp dụng. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, hãy kiên nhẫn lắng nghe và mở rộng trái tim để đón nhận tất cả sự sai sót, sự thử nghiệm trong quá trình lớn lên của bé để xây dựng cho bé giá trị sống vững vàng.

 

Hẹn gặp lại phụ huynh trong chương trình tiếp theo của chuỗi “Cùng bố mẹ trò chuyện” tại Toa Tàu Trẻ Em.

 

Tháng 3/2016

 

Tags

Các bài viết liên quan